Thẩm Khinh Chu nhìn chằm chằm bóng đen khổng lồ dưới đáy đầm, kim đồng nơi mi tâm hơi co rụt lại, trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Rồng quả không hổ là rồng, Thẩm Khinh Chu chỉ dùng kim đồng quét mắt nhìn một cái, hơn nữa còn cách một đầm nước sâu thẳm, vậy mà nó dường như đã nhận ra. Thân rồng khẽ run lên, chậm rãi mở mắt. Cặp đồng tử dựng đứng tựa hồ xuyên thấu qua làn nước sâu, chạm mắt với kim đồng của Thẩm Khinh Chu.
"Chạy mau!"
Thẩm Khinh Chu kẹp chặt hai chân vào bụng con bác đang cưỡi, toan quay đầu bỏ chạy.




